LUẬT PHÁP
1. Các nguyên tắc chung về pháp lý nào được áp dụng trong hành nghề nha khoa?
Luật pháp ở Mĩ đặt nền tảng trên luật hình sự và luật dân sự ; trong đó luật dân sự được chia ra gồm luật hợp đồng và luật về sai phạm. Phần lớn các vấn đề luật pháp có liên quan đến nha khoa bao gồm các lỗi về dân sự và các việc làm gây tai hại ; đó là những hành động sai trái hoặc gây nên thương tổn, nhưng không liên quan đến sự phá vỡ hợp đồng, đối với các việc làm sai trái này tòa án có thể đưa ra những biện pháp dân sự để bồi thường thiệt hại.
Sự cẩu thả và sơ suất của nha sĩ thường được xếp vào loại sai phạm gây tai nạn và được định nghĩa như sự thiếu sót không áp dụng những kĩ thuật, cũng như những khả năng chuyên môn đã được đa số các đồng nghiệp khác thực hiện một cách bình thường, và sự thiếu sót này được xem như là nguyên nhân gây ra tổn thương cho bệnh nhân. Cả hai khái niệm " cẩu thả" hay " sơ thả" đều được xem như là những tội không cố ý và thường được các bảo hiểm trong hành nghề nha khoa bảo vệ.
Việc đe dọa và hành hung thường nhắm đến sự xâm phạm không được phép trên thân thể của một người. Cả hai tội này được gọi là những sai phạm cố ý gây tai hại, còn hành hung thường tập trung vào những vấn đề có liên quan đến sự ưng thuận tự giác. Người nha sĩ có thể bị buộc tội hành hung khi bệnh nhân đồng ý nhận một loại hình điều trị mà nha sĩ lại thực hiện một loại điều trị khác ( thí dụ như chữa mầm răng ). Vấn đề quan trọng nhất được đặt ra trong việc xác định trách nhiệm là bệnh nhân có hiểu biết và đồng ý với loại điều trị đã thực hiện không, chứ không phải là người nha sĩ đã sai lạc đối với tiêu chuẩn điều trị đã được người trong nghề chấp nhận. Sự xâm phạm đời tư là một sai phạm cố ý khác, như khi hành ảnh hoặc tên của bệnh nhân được bác sĩ nha khoa dùng cho mục đích cá nhân chẳng hạn để quảng cáo. Sự tiết lộ danh tánh của một bệnh nhân khi chưa được phép với những người khác ngoài nhân viên bệnh viện cũng được xem như xâm phạm đời tư trong mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân
2. Theo luật pháp mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân được quy định như thế nào ?
Đối với luật pháp, quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân chủ yếu được thể hiện qua những nguyên tắc của hợp đồng. Các điều khoản thường được ngầm hiểu nhưng cũng có thể nói ra. Cùng với việc nhận điều trị cho một bệnh nhân, bác sĩ nha khoa đồng thời nhận trách nhiệm:
- Bảo vệ bí mật cho bệnh nhân.
- Hoàn tất việc điều trị theo hạn định và đúng chuyên môn.
- Bảo đảm việc điều trị cả trong những tình trạng khẩn cấp lẫn khi vắng bác sĩ nha khoa.
- Nhận thù lao từ bệnh nhân cho điều trị của mình.
* Chú ý:
Các điều khoản của hợp đồng trói buộc ngay từ thời điểm quan hệ đầu tiên và sớm nhất. Lúc bác sĩ nha khoa nhận cuộc điện thoại được coi như là thời điểm bắt đầu thi hành hợp đồng, trừ phi bác sĩ nha khoa từ chối điều trị hoặc không nhận ra người gọi là một bệnh nhân.
3. Bác sĩ nha khoa có thể từ chối tiếp tục điều trị một bệnh nhân sau khi bắt đầu điều trị không ?
Nói chung bác sĩ nha khoa vẫn phải còn có trách nhiệm với bệnh nhân dù là việc điều trị không thể hoàn tất. Người nha sĩ đó phải tìm một đồng nghiệp khác có đủ khả năng để tiếp tục việc điều trị và bác sĩ nha khoa phải có trách nhiệm nhận theo dõi các điều trị đả làm. Ruồng bỏ bệnh nhân xem như là trái hợp đồng và là cơ sở cho nha sĩ bị kiện.
4. Thế nào là định nghĩa của sự ưng thuận tự giác hoàn toàn ? Và khi sự ưng thuận tự giác bị cho là thiếu sót thì sẽ dẫn đến những hậu quả pháp lý nào ?
Bác sĩ nha khoa giải thích tường tận bằng văn bản cho bệnh nhân biết tiến trình điều trị, những rủi ro có thể có khi điều trị, những kế hoạch điều trị thay thế khác và những bất trắc có liên quan đến kế hoạch điều trị thay thế này. Bác sĩ nha khoa phải có trách nhiệm về pháp lý với bất kỳ tổn thương nào của bệnh nhân, cho dù là tổn thương đó không phải vì lý do bất cẩn, nếu như đó là hậu quả của việc cung cấp thông tin không đầy đủ cho bệnh nhân. Hơn nữa, bệnh nhân cần được giải thích rõ ràng bằng ngôn ngữ phổ thông đơn giản. Sự giải thích được coi là đầy đủ so với tiêu chuẩn những gì mà một bác sĩ nha khoa bình thường có thể giải thích được trong những trường hợp tương tự .
Sự cung cấp thông tin thiếu sót là những nguyên nhân ngày càng phổ biến của các vụ kiện bác sĩ nha khoa. Để tránh tình trạng này người ta thường khuyến cáo bác sĩ nha khoa phải đề nghị bệnh nhân đọc kĩ và ký tên vào tất cả các chứng từ với sự làm chứng củ phụ tá bác sĩ nha khoa. Sự bảo vệ hay nhất cho bác sĩ nha khoa là chứng từ rõ ràng, chỉ rõ bác sĩ nha khoa là chứng từ rõ ràng, chỉ rõ bác sĩ nha khoa đã giải thích tất cả các rủi ro, các sự lựa chọn và bệnh nhân chứng tỏ là hiểu rành mạch.
5. Khi nào thì có thể bỏ quả sự ưng thuận tự giác ?
Trong trường hợp khẩn cấp, thỏa thuận được ngầm hiểu bởi qui chế " cứu người". Người ta có thể định nghĩa các trường hợp khẩn cấp khi việc điều trị không thể trì hoãn vì có thể gây nguy hiểm đến tính mạng hoặc quyền lợi của bệnh nhân và bệnh nhân không có khả năng biểu hiện sự thỏa thận vì cơ thể suy nhược.
6. Ai có trách nhiệm, nếu một vệ sinh viên nha khoa thực hiện một thủ thuật phòng bệnh trên một bệnh nhân bị viêm nội tâm mạc bán cấp, có tiền sử bị thấp khớp và các bệnh van tim nhiễm khuẩn, mà không được điều trị thuốc phòng ngừa?
Chiếu theo nguyên tắc pháp lý " để cho sư phụ trả lời", các nhân viên nha khoa, kể cả bác sĩ nha khoa đều có thể bị kiện về sự cẩu thả (xem như đi lệch ngoài tiêu chuẩn điều trị thông thường) hoặc những vấn đề khác như sơ suất và hành hung trong suốt quá trình hành nghề của họ.
7. Sự chuẩn đoán vội vàng hoặc thất bại trong việc điều trị có bị xem như một tội do cẩu thả không ?
Chẩn đoán sai không nhất thiết bị lên án là cẩu thả. Bởi vì có quá nhiều yếu tố liên quan trong thực hành nha khoa, được xem như không thể kỳ vọng bác sĩ nha khoa luôn luôn đúng 100%. Nguyên đơn phải chỉ rõ sự thương tổn nghiêm trọng là do bác sĩ nha khoa thất bại trong chẩn đoán chính xác, trước khi có cơ sở để kết tội bác sĩ nha khoa là cẩu thả. Hơn nữa, cần phải nêu rõ là bác sĩ nha khoa thất bại trong khi thực hiện ca1c tiêu chuẩn điều trị thích hợp đã được thừa nhận. Nhưng chỉ riêng sự thương tổn cũng đủ lập án cẩu thả. Nếu hiệu quả của việc điều trị quá kém ( thí dụ: sự thất bại trong nội nha do bị gãy dụng cụ nhỏ), tính cẩu thả không bị nêu ra nếu người bác sĩ nha khoa đã áp dụng các tiêu chuẩn điều trị điều trị thích hợp. Dù sao đi nữa, nếu người bác sĩ nha khoa đã hứa hẹn hoàn thành một loại điều trị đặc biệt, hoặc sẽ mang đến kết quả nhất định nào đó, hoặc hứa sẽ hoàn tất tiến trình điều trị, để không còn vấn đề gì tồn tại, mà cuối cùng bác sĩ nha khoa không thể thực hiện đúng cam kết, thì người bác sĩ đó có thể bị kiện trên cơ sở của sự phá vỡ hợp đồng là do cẩu thả.
8. Khi nào ta có thể chuyển một bệnh nhân đến một cơ sở khác ?
Khi bệnh nhân ở trong các trường hợp sau:
1. Khi bệnh nhân có thắc mắc về cách điều trị thích hợp.
2. Khi có chỉ định điều trị nha chu nhưng bác sĩ nha khoa tổng quát không thực hiện loại điều trị này thường xuyên
3. Khi bệnh nhân nha chu ở giai đoạn nặng với tình trạng tiêu xương nghiêm trọng.
4. Trong trường hợp cần các loại điều trị phức tạp do tình trạng bệnh lý tổng quát.
5. Khi muốn cùng chịu trách nhiệm trong các kĩ thuật đa dạng rắc rối.
6. Khi các bệnh nhân không đáp ứng tốt với các điều trị đã được thực hiện hoặc bệnh trạng không ổn định qua một thời gian chữa trị, hoặc với những từ bệnh án rõ ràng chứng minh thất bại trong các kỳ điều tri trước đó.
9. Bệnh nhân thường kiện vì lý do nào ?
1. Thiếu sự ưng thuận tự giác, do bệnh nhân không biết rõ về tính cách đặc biệt hay các biến chứng có thể xảy ra trong khi điều trị.
2. Không chuyển bệnh nhân đúng cách. Thí dụ: điều trị bệnh nhân nha chu nặng chỉ với cạo vôi.
3. Thất bại do không chẩn đoán và điều trị đầy đủ
4. Sự từ bỏ: như bệnh nhân bị từ chối điều trị do không trả tiền thù lao, trong trường hợp này bác sĩ nha khoa phải chứng tỏ là đã cố gắng hết cách như nhờ tòa án đòi hoặc nhờ đại diện thu hồi . Bác sĩ nha khoa phải ghi rõ lý do từ chối điều trị và đề nghị với bệnh nhân những đơn vị khác sẽ chuyển đến và chu toàn tất cả những chăm sóc cần thiết nếu có trong vòng 60 ngày. Nên gởi thư bảo đảm để liên lạc với bệnh nhân.
5. Sự hứa hẹn bảo đảm của bác sĩ nha khoa hoặc nhân viên.
6. Đối xử tệ với bệnh nhân.
7. Thiếu thông tin.
8. Lưu trữ hồ sơ kém.
9. Liên quan tới việc thu viện phí
10. Những điều kiện gì cần thiết để chứng tỏ sự cẩu thả.
Hai yếu tố cần thiết để chứng tỏ sự cẩu thả:
1. Quan hệ với bệnh nhân, điều trị này có thể bắt đầu ngay từ cuộc điện thoại, một cuộc thăm khám hoặc bởi một phim x-quang.
2. Bổn phận điều trị theo những tiêu chuẩn nhất định cơ sở hở trong bổn phận đó gây nên thương cho bệnh nhân.
11. Điều gì làm cơ sở cho việc thu hồi giấy phép hành nghề nha khoa ?
Khi bị kết án là phạm tội do liên lụy đến sự gian lận và lừa bịp trong khi kê toa thuốc, hành vi trái đạo lý trắng trợn hoặc bị kết án gây ra tội ác, chiếu theo luật lệ của tiểu bang thường là cơ sở để cơ quan cấp giấy phép hành nghề của tiểu bang đó quyết định thu hồi giấy phép hành nghề.
12. Những yếu tố chủ yếu nào có thể bào chữa cho sự sơ suất trong điều trị ?
Để kiện một lỗi do sơ suất hoặc sự cẩu thả, bệnh nhân phải chứng tỏ họ bị thương tổn trực tiếp bởi các hành động sai trái của bác sĩ nha khoa hoặc là do các tiêu chuẩn điều trị không được thực hiện. Thất bại do sự điều trị không thành công hoặc không làm bệnh nhân hài lòng về thẩm mĩ thì không tạo thành án do cẩu thả. " Sự bất cẩn góp phần xảy ra tai nạn" là một định nghĩa đặc biệt được sử dụng trong một luật nhằm mô tả việc nguyên đơn có thể góp phần tạo ra thương tổn cho chính họ. Tai nạn do bất cẩn có thể xảy ra nếu bệnh nhân không tuân thủ trong việc dùng thuốc theo toa hoặc các chăm sóc cần được thực hiện tại nhà. Trong những trường hợp đó tất cả kiện tụng về sự cẩu thả đều không có cơ sở.
13. Một hồ sơ nha khoa đầy đủ gồm các yếu tố gì ?
- Số chứng minh.
- Tiền sử bệnh, kể cả chế độ dùng kháng sinh gần đây nhất cho việc phòng ngừa bệnh viêm nội tâm mạc bán cấp, tác dụng của thuốc ngừa thai và hội chẩn bệnh lý nếu cần.
- Xét nghiệm lâm sàng.
- Ghi nhận tiến trình điều trị.
- Giấy thỏa thuận tiến hành phẫu thuật.
- Ghi nhận kết quả điều trị hoàn tất.
14. Cách viết và sửa chữa hồ sơ như thế nào ?
Tất cả các ghi nhận phải được ghi bằng mực hoặc đánh máy, không được ghi bằng bút chì, và các lỗi cần sửa chữa phải được gạch dưới với chỉ một đường và ký tên bên cạnh. Sau đó ghi phần điều chỉnh vào. Thủ tục này nhằm chống lại các lý do không thừa nhận giá trị của các số liệu có trong hồ sơ.





